A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

CB, GV, NV trường MNPH đã sáng tác một số bài thơ viết về dịch bệnh COVID-19

VIỆT NAM ƠI! CỐ LÊN!

Bệnh dịch là một mặt trận. Các bác sĩ, bộ đội, công an… là các chiến sĩ trên mặt trận đó.!

Cảm ơn Đảng, Nhà nước, các chiến sĩ trên tuyến đầu phòng dịch đã ngày ngày hi sinh thầm lặng để giúp toàn dân mau chóng thoát khỏi bệnh dịch.

Mong rằng toàn dân ta đoàn kết, nâng cao ý thức, trách nhiệm để chiến thắng đẩy lùi bệnh dịch.

 

Bài thơ: TỰ HÀO LÀ NGƯỜI VIỆT NAM

Tận đáy lòng, ta thấy thật tự hào

Mình may mắn là công dân đất Việt

Khi đất nước, đang trong thời dịch bệnh

Bao con người đã vì nước vì dân

Bác Đức Đam, cháu yêu bác vô ngần

Mái tóc bạc lo cho dân, cho nước

Tâm hồn của bác ôi cao muôn trượng

Thân hao gầy mái tóc bạc vì lo

Bao còn người không ngần ngại sớm hôm

Luôn gồng mình trên chiến trường dịch bệnh

Họ không màng rủi ro khi ra trận

Để canh từng giấc ngủ của non sông

Thương công an, thương bộ đội dân phòng

Thương bác sĩ đang tuyến đầu chống dịch

Họ chiến đấu mong tạo ra kì tích

Dẫu thân tàn đất nước phải bình an

Vì cuộc sống của bao triệu người dân

Nhường cả nơi ăn, trốn ngủ khi cần

Ôi, cảm động với tình quân dân Việt

Mỗi con người cùng nâng cao ý thức

Đoàn kết vững lòng, không được hoang mang

Để dân tộc ta qua cơn đại dịch

Ta một lòng cùng góp sức chung tay

Tôi biết ơn và yêu tổ quốc này

Tự hào lắm, là người dân đất Việt

 

                                                                                           - TG: Giáo viên 5A1- Kiều Thành-

 

 

Bài thơ: BÁC SĨ VIỆT NAM

***

Có một nghề được gọi là thầy

Không bụi phấn hay dạy từng con chữ

Nhưng là thầy của tất cả mọi người

Thầy có mặt ở khắp mọi nơi

Trên mọi nẻo đường khi ta bị đau ốm

Nhất là khi đất nước đang có dịch

Thầy xông pha ra trận chiến đầu tiên

Thầy làm việc không quản ngại ngày đêm

Dù kiệt sức nhưng chưa hề thở

Việc gia đình còn đang dang dở

Gạt một bên quyết thắng bọn covid

Đó là ai các bạn hãy nghe đi

Là thầy thuốc của nhân dân ta đó

Hay còn có một tên gọi nhỏ

Là bác sĩ! bác sĩ của Việt Nam

                                                                                     -TG: Giáo viên 5T- Như-

 

 

 

 

Bài thơ: THƯƠNG CHA

***

Mẹ ơi hãy hiểu cho cha

Thân làm bác sỹ nhiều đêm vắng nhà

Dịch về cha lại phải xa

Để mẹ lo lắng ngóng trông từng ngày

Nếu cha về nhà lúc này

Bệnh nhân từng phút cậy nhờ ai đây

Bờ lu áo trắng cha mang

Tuyến đầu chống dịch cha luôn sẵn sàng

Dẫu biết nguy hiểm gian nan

Mong cùng đất nước đánh tan dịch này!

                                                                       -TG: Giáo viên 3T- Đoàn Xuân -

 

 

Bài thơ: GỬI NGƯỜI BẠN CỦA TÔI

***

Hỡi người bạn của tôi ơi,

Bạn có biết nơi tôi sinh thật tự hào biết mấy,

Nơi có lịch sử giữ nước ngàn năm

Nơi sinh ra các đại anh hùng,

Đã ngã xuống cho non sông gấm vóc,

Tôi tự hào khi kể về đất nước.

Ôi Việt Nam vang mãi trong tim tôi,

Tôi lại kể bạn nghe về thế hệ trẻ,

Ở thế kỷ 21 này đây,

Khi đất nước đang từng ngày đổi mới,

Bỗng dại dịch covid tràn về,

Đất nước tôi lại phải hành quân.

Để chống dịch khi còn đang trừng nước.

Kìa những chàng trai mặc áo blu trắng,

Đến những anh chàng mặc áo màu xanh

Nghe tiếng gọi của bác Phúc, bác Đam.

Đang ngày đêm miệt mài suy nghĩ,

Những lán trại ngoài trời tuy gió rét,

Vẫn đêm ngày canh giữ biên cương ,

Tuy từng đêm nằm đất ngủ sương,

Nhưng vẫn một lòng vì non sông gấm vóc,

Bạn thân hỡi bạn đâu có biết.

Có đất nước nào như đất nước của tôi,

Nơi sinh ra những anh hùng áo trắng.

Đang từng ngày bắt con covid nhiều chân

Cả thế giới phải trầm trồ thán phục

Vì đất nước Việt Nam lớn mạnh của tôi.

Khi non sông đất nước chọn niềm vui,

Vì sự lãnh đạo tài tình của bác Trọng.

Cứ như thế và không ai bị bỏ lại.

Tôi tự hào khi kể về đất nước tôi.

                                                                      -TG: Giáo viên 3T- Nguyễn Hoàn-

 

 

Bài thơ: CON MUỐN ĐẾN TRƯỜNG

***

Mẹ ơi năm nay sao lạ thế ?

Đã ba tháng con không được đến trường

Mẹ trả lời dịch covid con ơi

Con ở nhà chớ ra đường nguy hiểm

Hết dịch rồi sẽ đi học lại thôi

Con có biết bao người đang vất vả

Để đẩy lùi dịch covid lạ kia

Các chú bộ đội phải ngủ nơi rừng rậm

Để nhường chỗ cho người cách ly

Các bác sĩ ngày đêm trong bệnh viện

Cố sức mình ngăn chặn dịch lây lan

Con cũng vậy phải rửa tay sạch sẽ

Góp sức vào cuộc chiến chống corona

Để đất nước thoát khỏi bệnh dịch

Và các con lại cắp sách đến trường.

                                                                  - TG: Giáo viên 5A4- Bích Ngọc-

 

 

 

Bài thơ: "MẸ ƠI! BAO GIỜ HẾT DỊCH"

***

Con chẳng thích ở nhà đâu

Đến trường, đến lớp gặp nhau chuyện trò

Hằng ngày cô giáo dạy thơ

Dạy cả hát, vẽ, múa, ca mẹ à

Bỗng dưng có Cô - rô - na

Chẳng ai mời đến mà cô tự vào

Cô thật chẳng biết làm sao

Xuất hiện một cái bao người phải lo

Đầu tiên bác sĩ dân ta

Bác phải chữa bệnh chục ca mỗi ngày

Tiếp theo là phải kể ngay

Cô chú bộ đội chân tay lấm bùn

Vào rừng chịu nắng dầm sương

Ăn ngủ ngoài đường chú chẳng sợ chi

Chỉ mong "Cô" đến rồi đi

Nhanh nhanh cho cháu được đi tới trường

Cô chú bác sĩ phi thường

Thức đêm vẫn thấy bình thường như ai

Chú bộ đội nặng hai vai

Mà sao cháu thấy chẳng ai than gì

Việt Nam ta rất kiên trì

Chung tay góp sức đẩy lùi covy.

 

                                                                     - TG: Giáo viên 2T- Thanh Kim-

 

 

Bài thơ: NHỚ CON MÙA DỊCH

***

Biết bao ngày mong nhớ

Đám trẻ nhỏ dễ thương.

Kỳ nghỉ tết bất thường

Sao cứ dài mãi thế…

Nơi cổng trường vắng lặng

Nhớ bóng nhỏ các con,

Với bước chân lon ton

Tiếng cười đùa vui vẻ.

Cũng chỉ vì đại dịch,

Cô trò phải xa nhau.

Vắng các con quá lâu,

Đồ chơi nằm lạnh lẽo.

Sân trường vẫn sạch sẽ

Từng góc sạch tinh tươm.

Vườn nhỏ vẫn xanh ươm

Đợi các con đến lớp.

Ở nhà ngoan con nhé,

Nghe bố, mẹ, ông, bà

Rửa tay với xà phòng

Và chăm tập thể dục.

Chúc các con mạnh khỏe

Để đại dịch qua mau

Cô trò mình gặp nhau

Thỏa nỗi niềm mong nhớ!

                                                                 -TG: Giáo viên 2T- Thu Trang-

 

Bài thơ: THẦM LẶNG

***

Mẹ ơi chú bộ đội

Sao chẳng thích ở nhà

Mà lại cứ đi ra

Lề đường chơi cắm trại.

Còn cô chú bác sĩ

Giống hệt phi hành gia

Cũng chả thích về nhà

Cứ suốt ngày bệnh viện.

Các cô chú bận việc

Phải lo cho nước nhà

Tại dịch Corona

Làm chúng ta vất vả.

Nên chúng ta phải nhớ

Thật chăm chỉ rửa tay

Liên tục và hàng ngày

Để ngăn ngừa bệnh dịch.

Mà cũng cần lên lịch

Tập thể dục thể thao

Phải cố gắng ăn vào

Để tăng sức đề kháng.

Mẹ làm tấm gương sáng

Để cho con noi theo

Chịu khó đeo khẩu trang

Để đẩy lùi bệnh dịch.

 

Con ngoan hãy ghi nhớ

Từng các bước rửa tay

Và thực hiện hàng ngày

Để đẩy lùi dịch bệnh.

Để cô chú bác sĩ

Hết làm phi hành gia

Và sớm được về nhà

Ăn bữa cơm hạnh phúc.

Và các chú bộ đội

Hết cắm trại lề đường

Chú được ngủ trên giường

Trong căn phòng ấm áp.

Mẹ ơi! Con xin hứa

Sẽ cố gắng chăm ngoan

Mong đất nước an toàn

Sớm công bố hết dịch.

Corona là địch

Con chả thích nó đâu

Cái mặt thì toàn râu

Trông ghét ơi là ghét.

                                                                      TG: Giáo viên 2T- Hà Lan

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


Tác giả: ST
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 527
Hôm qua : 712
Tháng trước : 19.065